Đấu nhảy dây tính số lần không vấp.
Trò đối kháng có bảng khung hình công khai cho người chơi tra cứu.
Đẩy khối đá về phía đối thủ để lấn dần không gian. Địa hình nhiều chướng ngại khiến trận đấu khó đoán hơn sân trống.
Bàn khúc côn cầu hơi có đệm khí giảm ma sát. Đấu vật tay đòi hỏi nhịp bấm đều hơn là bấm nhanh. Cờ nối bốn quân thả từ trên xuống theo cột.
Bỏ lỡ đúng một nước là mất quyền bắt, đây là luật bị quên nhiều nhất trong các ván cờ vua giữa người chơi nghiệp dư. Quân cờ đam tới hàng cuối được phong vua.
Một giây lưỡng lự đủ để đối thủ áp sát và giành thế chủ động, nên quyết định sai vẫn hơn là không quyết định gì. Khoảng cách giữa hai nhân vật quyết định đòn nào dùng được. Người đi cứu trở thành mục tiêu dễ trong lúc đó, nên tính thời điểm quan trọng hơn là lao tới ngay khi đồng đội ngã xuống.
Hai cạnh bàn đã tự làm thành hai bức tường, nên cùng số quân đặt ở góc bao được nhiều đất hơn hẳn đặt ở trung tâm. Gạch tường trên cùng bảng vô tình cản lối đi của nhau, đặc biệt ở màn hẹp có ít khoảng trống di chuyển. Chọn dậy nhanh, dậy chậm hay lăn sang bên thay đổi hoàn toàn thời điểm hồi phục, khiến đối thủ khó canh sẵn đòn tiếp theo.
Bản ghi lại trận đấu giúp xem lại lỗi của mình. Cờ vây có luật cấm lặp thế gọi là ko.